Bỗng dưng tưởng tượng mình đang nằm ngủ ở một cánh rừng nào đó, thật rộng, thật hoang vu, xa xôi hẻo lánh ở châu Âu, Nam Mỹ gì đó. Ánh trăng tỏa một màu xanh lạnh lẽo lên cả bầu trời, còn mình nằm trên một phiến đá lớn, nghiêng người nhìn thẳng ra một vùng đất xa tắp bên dưới. Tiếng lá xào xạc trên những tầng cao, cành cây răng rắc và nghe gió luồn qua từng làn hơi, nhịp thở.
Ấy vậy nhưng mình đang ở trong một căn phòng nhỏ, giữa lòng đêm của thành phố hàng triệu người đang chen chúc nhau cả trong giấc ngủ. Ánh đèn hắt lên những mái nhà, mặt đường trải nhựa. Gió mệt mỏi va vào những bức tường. Không có chỗ cho phiến đá, ánh trăng thì buồn vì vô dụng...
Hết rồi =))))

0 lời nhắn:
Đăng một Nhận xét