--
Công việc mới của mình bắt đầu "vào guồng." Mọi việc quay qua quay lại quấn lấy nhau, siết lại. Mình cảm giác rõ rệt ở công việc này mình có sự chú tâm hơn. Nhiều lúc ngồi làm lại những công quen thuộc như review hợp đồng hay làm chính sách, quy trình, một cảm giác quen thuộc có tràn về đôi chút. Mình nhận ra những yêu cầu quá cao đôi khi rất là tốt. Từ hồi thi Moot cũng vì đặt ra một chuẩn mực quá cao cho việc mooting, nên cuối cùng mọi thứ đều rất "chuẩn." Đến bây giờ, nghĩ lại về những hướng dẫn tận tình và kỹ lưỡng của chị sếp đầu tiên của mình, cảm thấy biết ơn chị rất nhiều, không chỉ là kiến thức hay kỹ năng, mà còn cả thái độ và tình cảm trong công việc : )
Ngày mai mình sẽ đi "công tác" lần đầu tiên, mà lại là đi một mình, nên mình cũng khá lo lắng. Lo không biết mình "nghe" được gì và có thể "nói" được gì. Dù sao có một khoảng thời gian để thay đổi một chút thì cũng tốt. Mình vẫn nhớ như in thời gian này năm ngoái, mình với những người bạn mới quen, co ro vội vàng rảo bước trên phố Hàng Đào giữa lúc 1h đêm. Ngồi uống Sting dâu... đá, cắn hạt hướng dương, xắt miếng xôi khúc nóng hổi thơm lừng. Mình cũng không quên buổi chiều đang lang thang balloting, lệch thệch đi qua gần hết cả cái quận, bỗng lướt qua một quán ăn, giựt nảy cả mình. Hình ảnh y như 4 năm về trước, trưa đó mình và mẹ ngồi ăn phở xào áp chảo tại quán này. Quán không ngon, nhưng kỷ niệm thì luôn ngọt ngào và thèm thuồng như thế.
Và mình lại được về quê, sau hơn hai năm từ lần thăm quê "muộn màng" ấy. Về để hít thở, để đi lại trên đường đá, dọc những thuở ruộng, đường làng và bờ đê. Cảm nhận gió Đà Lạt khác với gió mùa Đông Bắc, biết biển Vũng Tàu khác với biển Đồng Châu. Mới ba tháng đầu năm, là lần đầu tiên mình di chuyển liên tục đến như vậy. Mình sẽ cài Google Sky Map, để buổi tối khi vể quê sẽ chỉ thẳng vào ngôi sao trên trời và gọi đích danh nó. Hồi nhỏ coi TV, đọc sách vẽ lại sơ đồ các ngôi sao, leo lên sân thượng... kiểm chứng thì thất vọng vì chả giống gì cả. Phải đợi tới bây giờ về quê, kết hợp công nghệ, ước mơ ngày nào mới thực hiện được. ^^
--
Hôm qua mình có treo cái status "sao trời lại sáng." Vài bạn nghĩ rằng mình thắc mắc "tại sao trời sáng rồi?" Làm mình nhớ đến 2 câu ngày xưa mình có viết "Hỏi vì sao ngàn năm đơn độc? Hỏi vì sao lòng ta nghẹn ngào?" với ý tưởng là có 2 nghĩa cho từ "vì sao" luôn. ("why" và "star")
Nhưng mà kì này thì không, mình không hỏi gì cả. Mà mình đang nằm dưới đất, đầu hướng về phía cửa sổ. Bức tường của căn nhà phía sau bây giờ như thành tấm màn chiếu. Bầu trời đêm, dưới ánh sáng của những vì sao, rọi xuống thành phố này. Và một phần rất nhỏ trong màn sáng ấy được hắt vào bức tường trước cửa sổ, len lỏi vào phòng mình, rớt xuống mắt mình.
Vậy là: Sao trời lại sáng. : )

0 lời nhắn:
Đăng một Nhận xét